Đọc bài về thành công của người này thấy hơi na ná giống mình nên chia sẻ. Chỉ khác là Kiên có bằng cấp Master hẳn hoi ở trường đại học danh tiếng hàng đầu thế giới Nyenrode Business Universiteit (University). Kiên cũng chưa từng phải rơi vào hoàn cảnh “ăn mì tôm liên tục 3 tháng hay dắt bộ xe 20km vì không có tiền đổ xăng”. Nhưng cũng đã nhiều lúc trong túi mình chỉ có 20 Euros và cầm cự sống ở nước ngoài cả tuần. Cái cảm giác chẳng dễ chịu gì khi trong túi không có đồng xu dính túi.

Screen Shot 2016-04-05 at 09.41.56

Nyenrode Business Universiteit

Tuy nhiên từ khi về nước đến giờ, mình chưa bao giờ đi xin việc mà phải cầm đến tấm bằng. Cũng không công ty nào đòi xem bản chính, bản sao của tấm bằng Master của mình trước khi nhận mình vào làm việc. Bởi vì năng lực đã thể hiện rõ qua cách mình phỏng vấn và viết thư xin việc hay CV.

Cho đến giờ, khi đã thành lập công ty riêng “Trung tâm Anh Ngữ Wealth Success” và cũng khá thành công sau hơn 2 năm (năm tới mình sẽ mở thêm chi nhánh), mình vẫn thường xuyên nói với mấy đứa học trò “tụi em quan tâm nhiều đến bằng cấp làm gì? Đối với thầy nó giống như tờ giấy chẳng qua có ghi lại quá trình học tập hay rèn luyện của mình ở đâu đó. Nhìn cho vui chứ chẳng làm được gì. Hiện giờ thầy còn không nhớ cái bản chính của tấm bằng Master đang nằm ở cái chỗ nào trong nhà mình. Quan trọng là năng lực, kiến thức, bản lĩnh của chính các em có lột tả được hết tấm bằng đó hay không. Nếu được thì không cần cầm tấm bằng chạy lung tung khoe khắp nơi. Còn nếu không được thì có mang theo bên mình mỗi ngày cũng không giúp được gì cho các em. Một công ty tốt và 1 người xếp tốt sẽ luôn nhận ra năng lực của tụi em mà không cần nhìn tấm bằng giấy làm gì.”

Kiên cũng giống người bạn này về cái khoản đọc sách và tài liệu liên tục. Trung bình 1 ngày mình đọc khoảng 500 trang sách vì mình tin rằng kiến thức là sức mạnh (knowledge is power). Nhưng mình đọc tập trung vào “business, finance and accounting” thay vì đọc lan man. Nhiều bạn thích đọc đủ thứ “lên rừng xuống biển” cái gì cũng đọc vì cho rằng đọc càng nhiều thì kiến thức càng “bao la”. Sau đó bản thân họ cũng tự hỏi “ủa, sao mình cũng đọc nhiều sách vở, học liên tục như bao người mà hoài vẫn không thành công và cũng không làm được gì cho ra hồn. Câu trả lời rất đơn giản. Mình dám chắc bản thân họ cũng không hiểu họ đang đọc và học cái gì. Nhiều khi thấy người khác đọc sách thì cũng đọc theo cho có phong trào như học vẹt. Theo Kiên, đọc sai sách hoặc đọc lung tung thì chẳng khác nào muốn đi làm xây dựng, xây nhà mà đọc sách về thời trang, đem vải vóc quần áo đi đổ bê tông, làm móng.

Không dừng lại ở đó, Kiên có thói quen đọc hay học là phải hành. Nếu không thực hành được thì những gì đã đọc và học coi như vô tác dụng. Nhiều người thích làm anh hùng bàn giấy hay bàn phím hơn là lao vào thực tiễn. Người ta thích nói hơn thích làm. Cũng có nhiều người sẵn sàng lao vào làm nhưng không thích học hay đọc dẫn đến tình trạng không đủ kiến thức. Đa phần đều dẫn đến thất bại thảm hại. Thình thoảng vẫn có đôi chút thành công nếu gặp may mắn bất ngờ. Nhưng thông thường những may mắn này không kéo dài lâu.

Kiên cũng giống như anh bạn bên dưới đây, nhiều khi bạn bè rủ đi cafe, tán gẫu, hoặc đi chơi xa…, đôi khi mình phải từ chối. Không phải vì mình không thích đi (được đi chơi sung sướng, thư giãn như vậy ai mà không ham), nhưng đôi khi để thành công thì cần phải đánh đổi và hi sinh. Những lúc người khác đang nằm thư giãn xem TV, hội họp ăn chơi vui vẻ, mình phải đọc và nghiên cứu tài liệu (mình đã nói đến việc đọc 500 trang sách/ngày), nghĩ cách phát triển công ty, chiến lược kinh doanh, chăm sóc khách hàng ngày một tốt hơn, nâng cao chất lượng giảng dạy, tìm kiếm nguồn, chương trình dạy hay và đẳng cấp cao. Mình muốn Wealth Success trở thành hệ thống giáo dục đẳng cấp quốc tế, phục vụ toàn thế giới chứ không riêng gì Việt Nam.

Áp lực công việc của 1 người chủ doanh nghiệp nặng nề cả tấn. Thông thường người khác khó mà hiểu được. Mình chưa từng thấy chủ doanh nghiệp nào mà thoải mái, không áp lực, hoặc quá rảnh rỗi không có việc gì làm. Nếu có thì 1: công ty sắp phá sản; 2: công ty đã phá sản.

Gửi các học sinh: Nếu bạn nào đó đang đọc bài này của thầy thì phải ghi nhớ. Giàu có (Wealth) và Thành công (Success) không có đường tắt. Nếu bạn nào cứ cố gằng tìm đường tắt thì cũng có nghĩa đang tìm dead end (đường cụt). Chỉ có liên tục học tập, rèn luyện hay khổ luyện đúng cách mới mong mang đến thành công. Quan trọng là cẩn phải có thời gian. Việc gì cũng vậy bởi lẽ “dục tốc bất đạt”.

Dưới đây là bài chia sẻ của 1 bạn nào đó trên báo ngoisao:

‘Mày chẳng học hành gì mà vẫn thành công hơn tao’

‘8 năm qua số sách mà tôi đọc gấp 100 lần những cuốn sách mà ông biết. Số tiền học phí mà tôi trả nhiều gấp 100 lần số tiền mà ông trả để có được tấm bằng đại học’.

Uống cà phê với người bạn cùng thời phổ thông. Bạn mình bảo tao luôn theo dõi mỗi bước đi của mày, nhiều khi muốn gặp mày làm vài chai nhưng tao hơi ngại và hơi tự ti.

Ngày xưa đi học mày học tệ hơn tao. Vây mà giờ tao với mày cách xa nhau quá. Đời cũng bất công thật. Tao học đại học chính quy ra giờ… Mày thì chả học hành gì, giờ mới đi học quản trị kinh doanh tại chức mà lại thành đạt thế. Đúng là mỗi người có một cái số.

Tôi nói với ông nhé:

- Thứ nhất: Đừng bao giờ cảm thấy tuyệt vọng hay hụt hẫng trước sự hào hoa, xán lạn của người khác… Vì mỗi người, đều có một giá trị, và giá trị đó không ai có thể sánh bằng, huống chi chúng ta là bạn bè.

Thứ hai: Ông và rất nhiều người mắc một sai lầm rất lớn đó là luôn nghĩ: “Người này, người kia chả học hành gì mà vẫn thành công”. Tôi chưa thấy trên đời này có một ai thành công dù là một chút mà không học cả, trái lại họ còn học rất rất nhiều. Nếu ông nói “họ chả có bằng cấp nào mà vẫn thành công thì tôi còn tạm đồng ý” .

Để tôi nói cho ông nghe một sự thật. 8 năm qua số sách mà tôi đọc gấp 100 lần những cuốn sách mà ông biết. Số tiền học phí mà tôi trả nhiều gấp 100 lần số tiền mà ông trả để có được tấm bằng Đại học. Và hơn hết những khó khăn, những áp lực tôi vượt qua nhiều hơn 1.000 lần những gì mà ông đã trải qua. Ông có biết một năm sau ngày ra trường nhiều lúc bạn bè gọi đi cà phê, hát karaoke tôi luôn từ chối không. Không phải tôi không thích đâu, mà là những khi đó tôi phải xoay sở, vật lộn với công việc để kiếm từng đồng trang trải cuộc sống. Tôi đoán ông chưa trải qua cảm giác ba tháng liền ăn mỳ tôm, dắt xe đi bộ 20 km trong đêm vì không có tiền đổ xăng đúng không.

Tôi chia sẻ những điều này với ông để ông hiểu rằng cuộc đời mỗi người do chính người đó quyết định. Cuộc sống của tôi ngày hôm nay là kết quả của những gì tôi đã lựa chọn, suy nghĩ, hành động trong suốt 8 năm qua. Và cuộc sống của ông 8 năm sau sẽ là kết quả của những gì ông lựa chọn suy nghĩ, hành động bắt đầu từ ngày hôm nay.

Cho dù tôi hay ông có là ai đi chăng nữa chúng ta mãi là những người bạn. Tôi không thể giúp ông về tiền bạc nhưng tôi có thể giúp ông định hướng, tôi không cho ông sự cam kết nhưng tôi sẽ cho ông niềm tin.

Vậy nhé. Tiền cà phê hôm nay ông trả nhé!

admin

Thảo luận

Facebook